Nguyễn Thanh Bình và nỗi khổ nhân lực của thầy Park

Sau trận thua Trung Quốc, HLV Park Hang-seo nhận trách nhiệm về quyết định sử dụng hậu vệ Thanh Bình. Nhưng việc chuyển anh xuống đội U22 đã xác nhận sự bất lực khác của ông.

Một khi HLV Park Hang-seo đã lên tiếng thừa nhận sai lầm, có lẽ không cần phải mổ xẻ thêm những vấn đề của trận đấu Trung Quốc – Việt Nam nữa. Ai cũng có lúc sai, kể cả khi mắc lỗi ở một thời điểm không nên sai sót. Vì thế, lại càng không nên tiếp tục “tấn công” cầu thủ trẻ nhất đội tuyển. Lỗi không hoàn toàn thuộc về Thanh Bình. Đơn giản là trung vệ sinh năm 2000 đã được sử dụng trong một trận đấu không dành cho anh, và ở một thời điểm mà năng lực của anh chưa đủ với kỳ vọng.

Tuy nhiên, nếu xét ở góc độ rộng hơn, vấn đề trở nên nghiêm trọng bởi nó liên quan đến HLV Park cùng triển vọng của tương lai bóng đá Việt Nam. Và đó có thể là những thông điệp dành cho nhiều người.

HLV Park chịu áp lực phải thay đổi nhưng thực tế nguồn lực hiện tại còn nhiều hạn chế. Ảnh: VFF

HLV Park chịu áp lực phải thay đổi nhưng thực tế nguồn lực hiện tại còn nhiều hạn chế. Ảnh: VFF

HLV Park từng đứng trước rất nhiều áp lực về việc không sử dụng các nhân tố mới hay những cầu thủ trẻ. Dư luận cho rằng ông “đóng khung” đội tuyển, không chịu làm mới và nghiêm trọng hơn là chặn đứng cơ hội của các cầu thủ khác. Việc dùng Thanh Bình là canh bạc mạo hiểm, nhưng cũng thông qua đó, thầy Park đã có đáp án cho riêng ông. Nhà cầm quân Hàn Quốc có thể gọi một vài cái tên mới lên tuyển, nhưng khi trong kế hoạch không có một trận giao hữu quốc tế nào, có gọi lên cũng trả về. V-League nghỉ đến tận năm 2022, số lượng các trận giao hữu quốc tế, kể cả khi có sắp xếp được, chắc cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nghĩa là không hề có một cơ hội nào để HLV Park kiểm tra năng lực thi đấu thực tế của các nhân tố mới. Điều đó dẫn đến thực tế phũ phàng: bất kỳ tân binh nào rồi cũng sẽ như Thanh Bình, bị “ngợp” với tính chất trận đấu và không chơi bóng đúng năng lực được.

Việc trả ngay Thanh Bình về đội trẻ, có thể là cách HLV Park trả lời dư luận về vấn đề nhân sự, đồng thời cũng giúp ông mạnh dạn kết thúc luôn các vấn đề thử nghiệm. Nghĩa là sắp đến, thầy Park sẽ lại tin dùng những cầu thủ cũ, không có một trường hợp Thanh Bình thứ hai. Đấu trường hiện tại mà Việt Nam đang thi đấu hoàn toàn khác U23 châu Á hay SEA Games. Kể cả khi HLV dũng cảm đưa cầu thủ mới vào sân, thì cũng chưa chắc anh ta có đủ bản lĩnh để chơi đúng sức, chưa nói đến chuyện tỏa sáng. Rõ ràng, đây là hệ luỵ từ việc đội tuyển thiếu cơ hội cọ xát, giao hữu trước thềm vòng loại cuối cùng. Vì thế khó mà yêu cầu một diện mạo mới của đội tuyển.

Trên hàng ghế Việt Nam, ngoài Thanh Bình còn có Việt Anh và Thành Chung, những người được xem là có kinh nghiệm hơn. Nhưng việc HLV Park dùng Thanh Bình, mang một thông điệp: Bóng đá Việt Nam đang khủng khoảng tuyến kế thừa. Nói đúng hơn, dưới mắt ông, Việt Anh hay Thành Chung có thể cũng không tốt hơn Thanh Bình.

Đấy là một vấn đề có lẽ nằm ngoài khả năng của HLV Park. Không thể vô cớ đưa một cầu thủ U22 vào đội tuyển nếu bản thân anh ta không có trình độ cao hơn các đàn anh, vốn cũng chưa phải là những cầu thủ đã qua thời đỉnh cao. Ngoài trường hợp của Trọng Hoàng, thực tế đội tuyển hiện nay trong tay thầy Park vẫn có tuổi bình quân thấp và đều là trụ cột ở cấp CLB. Họ đều đang sở hữu số lần khoác áo tuyển quốc gia từ 30 trận trở lên, tuổi đời trải từ 23 đến 29, chẳng có lý do gì để thay đổi ngoại trừ những người cũ xuống phong độ, có nhân tố mới phải thực sự đặc biệt, hoặc có sự thay đổi ở… ghế HLV trưởng. Tuy nhiên, trong hai năm qua, số trận đấu tại V-League quá ít, các trận đấu ở giải trẻ còn ít hơn, rất khó để phát hiện trường hợp nào nổi trội đủ để thay thế những đàn anh. Đừng nói đến việc “thay máu” đội tuyển, ngay như SEA Games 31 sắp đến đây, đội U22 Việt Nam cũng đang đối diện với nguy cơ sụt giảm chất lượng, thành tích.

Một khi nhân sự ở đội tuyển bị đóng khung, chuyện HLV Park “bảo thủ” về chiến thuật thi đấu cũng dễ hiểu. Con người cũ, ít (thậm chí là không) cọ xát quốc tế, thì các HLV thường phải lựa chọn phương án thi đấu quen thuộc nhất, đem lại tính an toàn cao nhất. Ngoài ra, về khía cạnh chuyên môn, những trận đấu của đội tuyển ở vòng loại cuối cùng đều luôn ở trạng thái “quá sức”, đối đầu với các đội mạnh hơn, cơ hội thắng trận nhiều lắm cũng chỉ 30%. Có thể thầy Park cũng muốn làm một điều gì đó mới mẻ về cách tiếp cận trận đấu, nhưng bản thân ông có lẽ cũng không đủ tự tin để thực hiện khi trong tay cũng chỉ có chừng đó con người.

Đã có một sự thay đổi và nó ngay lập tức trở thành sai lầm không thể biện minh, chắc chắn sẽ còn làm HLV Park cẩn trọng hơn trong các trận còn lại. Tất nhiên nhà cầm quân người Hàn Quốc có thể mạo hiểm hơn, nhưng nói cho cùng, sự thay đổi đó có thành công hay thất bại thì cũng còn tùy thuộc vào việc đá với đối thủ nào.

Thắng thì chẳng nói làm gì, thua thì cũng chỉ ông Park giơ đầu chịu báng.

Song Việt

Nguồn bài viết

Chia sẻ bài báo