Những VĐV sống hai “cuộc đời” – kỳ cuối: Khi VĐV theo nghiệp làm báo

Các VĐV VN thường khá rụt rè trước truyền thông, nhưng cũng có một số người dần bị cuốn theo cái nghiệp cầm viết từ những lần trả lời phỏng vấn. Có thể kể ra cua-rơ Nguyễn Thị Thanh Huyền, cầu thủ futsal Phan Đăng Báo…

Bi kịch không làm chùn chân

Làng xe đạp VN không ai không biết đến cái tên Thanh Huyền – mệnh danh “nữ hoàng” của nội dung xe đạp địa hình, từng 4 lần giành HCV SEA Games. Bản thân trên con đường thể thao, Thanh Huyền đã là một kho chuyện kể với những kỳ tích đáng tự hào.

Năm 1999, chị giành HCV xe đạp ở SEA Games đầu tiên cho VN (bằng một chiếc xe đạp đi mượn). Nối tiếp sau đó là một chuỗi năm tháng ngự trị làng xe đạp khu vực.

Sau đó, chị lập gia đình, sinh con, rồi trở lại đường đua theo lời kêu gọi của ngành thể thao để tiếp tục vô địch SEA Games một lần nữa vào năm 2007. Một thời gian sau, chị chịu nỗi đau “đơn côi lẻ bóng” khi chồng qua đời vì đột quỵ không lâu sau đó…

Những VĐV sống hai cuộc đời - kỳ cuối: Khi VĐV theo nghiệp làm báo - Ảnh 1.

Thanh Huyền và chiếc xe đạp được một người Thái Lan cho mượn ở SEA Games 1999 – Ảnh: NVCC

Cuộc đời Thanh Huyền là một chuỗi những kỳ tích dựa trên bi kịch. Và cũng như nghị lực vượt khó khủng khiếp trên đường đua, người mẹ hai con không bỏ cuộc trong bất cứ việc gì, từ con đường thể thao cho đến học tập.

Vì sự nghiệp VĐV, chị phải tạm ngừng việc học khi mới lớp 9. Nhưng rồi Thanh Huyền nhanh chóng trở lại ghế giảng đường để tốt nghiệp THPT. Không lâu sau đó, chị học ĐH Thể dục thể thao và dù bao phen bị gián đoạn, vẫn lấy được tấm bằng tốt nghiệp sau 6 năm kiên trì theo đuổi.

Giữa lúc đang mang thai em bé thứ hai, Thanh Huyền đăng ký học văn bằng 2 ở khoa Báo chí – Truyền thông trường ĐH Khoa học xã hội & nhân văn TP.HCM. Đó cũng là lúc bi kịch gia đình ập đến với chị.

“Nếu có những ngày khiến tôi cực khổ không kém hồi còn đạp xe, có lẽ là quãng thời gian này. Khi đó tôi đang mang thai nhưng vẫn cố đi học mỗi ngày. Ngày nào cũng buồn ngủ khủng khiếp, rồi đau đầu, đãng trí, bi kịch ập đến…

Khó khăn khiến tôi bị nợ môn khá nhiều, từ hồi học ĐH Thể dục thể thao cho đến khoa báo chí. Nhưng tôi không thể bỏ cuộc. Lúc đó tôi đã xác định rời khỏi ngành thể thao và biết rằng khi bước ra đời, không có kiến thức từ giảng đường, mình chẳng là gì cả. Có bao nhiêu tấm huy chương cũng không làm được gì khác”, Thanh Huyền kể.

Nhờ nghị lực cũng như sự giúp đỡ của nhiều người, người mẹ 2 con cuối cùng cũng lấy được tấm bằng báo chí sau 4 năm vừa học, vừa chăm con, vừa làm việc kiếm sống. Chị từng được giao phụ trách một góc nhân vật mang tên chính mình ở Tuổi Trẻ Online, trước khi chuyển sang công việc phụ trách truyền thông ở ĐH Thể dục thể thao hiện tại.

Làm báo từ kinh nghiệm sân bóng

Nếu bà mẹ Thanh Huyền nỗ lực không ngừng trên con đường học vấn thì chàng cựu cầu thủ futsal đến với nghiệp làm báo nhờ vào kinh nghiệm lăn lóc của mỉnh trên sân bóng.

Đăng Báo kể: “Năm 2014, khi nhận thấy không thể gắn bó với sự nghiệp cầu thủ thêm nữa, tôi bắt đầu nghĩ đến một công việc khác có thể nuôi sống mình sau khi giải nghệ”. Và từ ý nghĩ manh nha trong đầu đó, Đăng Báo đã bắt đầu bén duyên với nghề báo.

Cựu cầu thủ futsal này nói: “Khi còn là cầu thủ, tôi thấy phóng viên thật tuyệt khi được đi đây đi đó, chụp ảnh, viết lách thỏa thích. Sau đó, tôi nói chuyện này với mấy anh em phóng viên thân thiết và được ủng hộ chuyển sang con đường cầm bút”.

Từ đó, Đăng Báo bắt đầu viết tin bài cộng tác cho một tờ báo thể thao ở TP.HCM. Những bản tin đầu tiên, anh đều gửi cho các “đồng nghiệp” sửa, lâu ngày thành quen và có thể đứng riêng một mình. Theo đánh giá của các đồng nghiệp, dù không được đào tạo bài bản nhưng Đăng Báo rất có “khiếu” viết lách.

Những VĐV sống hai cuộc đời - kỳ cuối: Khi VĐV theo nghiệp làm báo - Ảnh 2.

Đăng Báo tác nghiệp ở Giải futsal vô địch Đông Nam Á 2019- Ảnh: NVCC

Năm 2016, sau khi chuẩn bị đầy đủ hành trang cho tương lai, Đăng Báo quyết định giải nghệ và chính thức trở thành phóng viên thể thao. Lúc này, tay nghề của anh đã cứng cáp và có thể nói là lì lợm trong giới phóng viên.

Nhờ sự hiểu biết và mối quan hệ khi là tuyển thủ futsal, Đăng Báo trở thành cây bút số 1 về mảng futsal, bóng đá phủi của một tờ báo ở TP.HCM. Nhờ đó, anh có nhiều thông tin độc quyền và các bài viết về nhân vật futsal cũng như bóng đá phủi đã để lại ấn tượng trong lòng độc giả.

Không chỉ vận dụng mối quan hệ trong việc viết lách, nhờ sự am hiểu về thể thao và hoạt động báo chí, Đăng Báo nhận lời làm truyền thông cho một số đơn vị và giúp công tác truyền thông đạt hiệu quả hơn mong đợi. Song song đó, Đăng Báo cũng nghiên cứu và sau khi nhận thấy tiềm năng, anh quyết định góp cổ phần vào một công ty sản xuất trang phục thể thao.

Sau 5 năm giải nghệ, Đăng Báo đã thực sự tìm ra hướng đi cho sự nghiệp hậu cầu thủ futsal. Anh tâm sự: “So với cuộc sống lúc trước, giờ thu nhập của tôi không hơn là mấy. Nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều bởi làm cầu thủ cực lắm. Bản thân cũng hiểu biết nhiều hơn và có không ít dự định cho tương lai”

Mục tiêu truyền cảm hứng

thanhhuyen2

Chị Thanh Huyền tham gia diễn thuyết các chủ đề liên quan đến xe đạp. Ảnh: NVCC

Có học vấn tốt, sự nghiệp hậu VĐV của chị Huyền cũng rất đa dạng. Hiện bên cạnh việc phụ trách truyền thông của ĐH Thể dục thể thao, chị Huyền còn là một diễn giả cho các sự kiện.

“Lý do quan trọng nhất khiến tôi quyết tâm trở thành nhà báo là vì tôi muốn được kể ra những câu chuyện hay nhất của cuộc đời VĐV, để mọi người thấy được chúng tôi đã phải vượt qua nhiều gian khổ như thế nào.

Sau này, tôi lại nhìn ra được một góc độ mới, đó là đem những câu chuyện của mình để truyền cảm hứng cho mọi người. Vì vậy tôi trở thành một diễn giả. Ngoài những câu chuyện truyền cảm hứng, tôi hy vọng mình còn có thể giúp mọi người biết cách tập luyện hợp lý hơn”, Thanh Huyền nói.

Nguồn bài viết

Chia sẻ bài báo