Hoa hậu Bảo Ngọc nói xúc động khi làm cầu nối để bố mẹ gặp nhau lúc cô thi Miss World 2026 bởi cả hai ly hôn từ khi cô còn nhỏ.
Quay lại công việc sau một tháng tham gia Miss World 2026 và vào đến top 6, Bảo Ngọc nói về chặng đường bốn năm tham gia showbiz, định hướng phát triển bản thân ở tuổi đôi mươi.
– Ở phần thi ứng xử đêm chung kết, khi được hỏi về định nghĩa thành công của bản thân, chị đã nhắc về cha mẹ. Lúc đó, cảm xúc của chị thế nào?
– Bố mẹ tôi đều là bác sĩ. Tôi tự hào khi nhắc về bố, không phải bởi những bằng cấp bố đạt được mà vì ông chưa bao giờ ngừng tìm tòi, học hỏi, đổi mới để tìm ra phương pháp tốt, giúp cứu sống nhiều người hay đưa bệnh nhân trở lại cuộc sống bình thường. Nhìn bố, tôi hiểu rằng một khi gắn bó với công việc thì cần phải giỏi và đam mê. Với tôi, bố mẹ đều là những người vô cùng mạnh mẽ. Có lẽ vì làm trong ngành y, từng đối diện và vượt qua không ít khó khăn nên họ có góc nhìn điềm tĩnh trước những thăng trầm của cuộc sống.
Tôi theo đuổi lĩnh vực khoa học môi trường, chính sách, trái ngược với ngành y của họ. Ban đầu, bố mẹ không rõ nhưng sau đó chủ động tìm hiểu, ủng hộ tôi vô điều kiện. Những năm qua sống cùng mẹ, tôi luôn có những bữa ăn ngon. Sau đêm thi cuối, tin nhắn đầu tiên cha gửi cho tôi: “Con hãy dành thời gian về Cần Thơ nghỉ ngơi”. Chỉ cần đơn giản vậy thôi cũng là nguồn cổ vũ lớn, giúp tôi vượt qua mọi khó khăn.
Bố mẹ chụp ảnh kỷ niệm với Bảo Ngọc sau chung kết Hoa hậu Thế giới 2026, hôm 5/9 ở Khánh Hòa. Bố hoa hậu là ông Lê Văn Công, hiện làm đại tá, bác sĩ chuyên khoa II, Chủ nhiệm khoa Ngoại chấn thương chỉnh hình của Bệnh viện Quân y 121. Ảnh: Nhân vật cung cấp
– Điều khiến chị hài lòng sau cuộc thi là gì?
– Thứ nhất, tôi vui vì có cơ hội nói về dự án cộng đồng Gen Zero mà mình sáng lập và phát triển. Thứ hai, trên sân khấu chung kết, tôi được chia sẻ về bố mẹ mình – những người ảnh hưởng lớn đến tính cách, con đường mà tôi lựa chọn.
Ngoài ra, tôi trân trọng chặng đường vừa đi qua vì quen biết nhiều người bạn mới có chung mong muốn đóng góp cho xã hội. Khi nghe bạn bè quốc tế nói “từ nay xem Việt Nam như là nhà”, tôi xúc động.
Tôi xúc động khi bố mẹ gặp nhau – hình ảnh mà tôi ít khi được nhìn thấy trước đó bởi họ chia tay lúc tôi còn nhỏ. Tôi hạnh phúc khi mình trở thành cầu nối để có giây phút đáng nhớ trên sân khấu. Tôi biết ơn bố mẹ vì sẵn sàng gạt chuyện không vui trong quá khứ sang một bên để niềm vui của con gái được trọn vẹn. Hiện mỗi người đều có cuộc sống riêng và tôi tôn trọng quyết định đó. Cũng nhờ bố mẹ, tôi hiểu ra cuộc sống dù diễn ra thế nào cũng phải học cách đón nhận, ứng xử văn minh.
Tôi chưa bao giờ hỏi lại rằng: “Điều gì khiến bố mẹ hành động như thế?”. Câu trả lời duy nhất mà tôi luôn cảm nhận được đó là tình yêu thương dành cho con cái. Bố mẹ luôn nhắc tôi rằng dù có chuyện gì thì người thân vẫn bên cạnh.
Bảo Ngọc nói về tình cảm gia đình.
– Việc trưởng thành trong gia đình có bố mẹ đổ vỡ tác động thế nào đến quan niệm sống của chị?
– Một điều tôi học được từ câu chuyện gia đình là không nên mong cầu mọi thứ phải hoàn hảo. Trước đây, khi được hỏi mong muốn về người bạn đời trong tương lai, tôi từng nghĩ nửa kia phải đáp ứng kha khá tiêu chuẩn mà mình đặt ra. Hiện tư duy ấy của tôi cởi mở hơn. Dù lựa chọn kỹ lưỡng đến đâu, không ai biết trước cuộc sống sẽ xảy ra chuyện gì. Tôi chỉ nghĩ đơn giản, khi còn có thể trao yêu thương thì sẽ thể hiện bằng sự chân thành nhiều nhất.
Sự chín chắn hơn trong suy nghĩ giúp tôi đón nhận kết quả tại Miss World theo cách nhẹ nhàng. Có những phần thi tôi không vào top nhưng thấy điều đó hoàn toàn bình thường. Không phải mọi thứ đều cần sự hoàn hảo hay lúc nào mình cũng phải là người đứng đầu. Quan trọng là khi nhìn lại, tôi có thêm bài học và kinh nghiệm sống.
– Chị đối diện thế nào với những thành công lẫn thất bại ở tuổi 25?
– Trong bất cứ giai đoạn nào của cuộc đời tính đến hiện tại, tôi không đặt nặng phải đạt mọi thứ bằng mọi giá. Tôi chọn đi từng bước để đạt mục tiêu, còn nếu chưa thì cũng chẳng sao, miễn đừng bỏ cuộc.
Điều tôi cần là sự kiên định với con đường đã chọn. Để mọi thứ suôn sẻ hơn, tôi cần học cách quản lý thời gian, giữ năng lượng, tâm trạng ổn định. Tôi đang trong quá trình trưởng thành, cũng có thời điểm rất khó để vượt qua cảm xúc cá nhân hay tác động từ bên ngoài. Tuy nhiên, tôi thấy mình đang dần cải thiện điều đó.
Có một câu nói mà tôi luôn nhắc bản thân từ năm 2019 đến nay là “Embrace the ambiguity”, nghĩa là học cách chấp nhận những điều chưa chắc chắn. Không ai biết con đường phía trước sẽ diễn ra thế nào. Điều quan trọng là tôi đã tìm ra kim chỉ nam để đi theo và tiến về phía trước.
– Nhiều người thân cạnh chị nhận xét “Bảo Ngọc cũng có lúc mềm yếu nhưng ít khi bộc lộ”, vì sao?
– Việc tôi theo đuổi công việc liên quan đến chính sách, môi trường từng khiến nhiều người thắc mắc hoặc nhận xét là “đao to búa lớn”. Thực tế, tôi gắn bó với lĩnh vực này vì tìm thấy ý nghĩa sau khi trực tiếp lắng nghe những câu chuyện, tận mắt chứng kiến ảnh hưởng của biến đổi khí hậu đến các quốc đảo, cộng đồng dễ bị tổn thương. Tôi theo đuổi những giá trị ấy bởi trái tim mách bảo, không phải để thể hiện mình mạnh mẽ hay bản lĩnh.
Tôi luôn rạch ròi giữa hình ảnh trước công chúng và con người Bảo Ngọc trong cuộc sống đời thường. Vì thế, đôi khi tôi không bộc lộ cảm xúc cá nhân trước người khác. Tôi không muốn cuộc sống riêng và hình ảnh trước công chúng hòa lẫn quá nhiều.
Bảo Ngọc tại cuộc trò chuyện sau kết thúc Miss World, chiều 8/9 ở TP HCM. Cô cao 1,86 m, tên đầy đủ Lê Nguyễn Bảo Ngọc quê Cần Thơ, từng tham gia Hoa hậu Việt Nam 2020 (vào top 22), Miss World Vietnam 2022 (á hậu 1) trước khi đăng quang Miss Intercontinental. Hoa hậu tốt nghiệp loại giỏi ngành Quản trị kinh doanh, Đại học Quốc tế, Đại học Quốc gia TP HCM.
– Tại sao chị không chọn showbiz là con đường dài hạn?
– Tôi biết năng lực của bản thân nằm ở đâu, chẳng hạn năng khiếu ca hát, đóng phim đều hạn chế. Tôi vẫn có thể thử sức hoặc trải nghiệm với các lĩnh vực này nhưng câu hỏi đặt ra: “Bảo Ngọc sẽ đóng góp giá trị trong ngành nghề ấy?”. Đôi khi chính sự hạn chế lại giúp tôi hiểu bản thân nên làm gì.
Hai lĩnh vực tôi đang gắn bó có sự bổ trợ cho nhau. Nếu chỉ làm về giải trí mà không học, tôi sẽ thiếu chuyên môn và khó có góc nhìn đủ sâu để nói về các vấn đề xã hội trong vai trò người truyền cảm hứng. Ngược lại, nếu chỉ theo đuổi nghiên cứu mà không có khả năng giao tiếp, chưa từng tiếp xúc với ánh đèn sân khấu hay khán giả, tôi khó mà phát huy bản thân như hiện tại.
Tôi nhận thấy năng lượng của mình phù hợp với hướng đi khác và đang dần tìm thấy thông qua học thuật. Tương lai, tôi muốn nghiêng về nghiên cứu, hướng đến việc trở thành một nhà hoạch định chính sách. Để làm được điều đó, tôi cần trang bị kiến thức khoa học về môi trường, xã hội. Trước mắt, trong vai trò sinh viên, tôi sẽ chọn bắt đầu từ việc nhỏ như hỗ trợ thầy cô hoặc người tham gia xây dựng chính sách chuẩn bị tài liệu, dữ liệu, rồi từng bước có hướng phát triển tiếp theo.
– Các dự định phát triển bản thân sắp tới của chị?
– Tôi sẽ học thạc sĩ ngành Khoa học và Chính sách môi trường tại Trường Quan hệ Quốc tế và Công vụ (SIPA), Đại học Columbia, Mỹ. Với tôi, cơ hội này không chỉ là đến một đất nước mới mà là dịp để mở mang tầm mắt, xây dựng mạng lưới riêng cho các kế hoạch dài hạn.
Hai năm qua, dự án Gen Zero tập trung giáo dục về chính sách, khí hậu cho thanh niên, đồng thời tạo cơ hội để các bạn tham gia những diễn đàn quốc tế. Điều tôi tự hào không phải những con số mà là góp phần vào sự thay đổi trong tư duy của các bạn trẻ. Tại vòng phỏng vấn kín của Miss World, giám khảo khuyên tôi nên tận dụng nền tảng và những kết nối quốc tế có được từ cuộc thi để phát triển dự án. Sắp tới, tôi lựa chọn một số chương trình hợp tác phù hợp. Cùng đó, tôi khuyến khích các thành viên chủ động xây dựng hoạt động mà họ muốn thực hiện.
Bảo Ngọc nói về dự định phát triển bản thân, công việc sau cuộc thi.
– Ngoài học tập và công việc, chị dành thời gian cho chuyện tình cảm ra sao?
– Lúc học tập là khoảng thời gian tôi cảm thấy thoải mái nhất. Tôi chưa bao giờ cho rằng đây là công việc bắt buộc, ngược lại may mắn vì tìm thấy đam mê. Điều này giống như lý do tôi gắn bó với các cuộc thi sắc đẹp trong 5 năm qua: Thay vì danh tiếng, mỗi sân chơi mang lại cho tôi mối quan hệ, cơ hội tham gia loạt chương trình ý nghĩa, quy mô toàn cầu.
Ở tuổi 25, tôi chưa bao giờ lăn tăn về chuyện kết hôn. Mẹ và những người phụ nữ bên nhà ngoại của tôi hầu hết đều rất độc lập, biết quán xuyến nhiều việc cùng lúc. Tôi học ở họ tinh thần chủ động trong cuộc sống.
Trong chuyện tình cảm, mẹ dặn tôi: “Con cứ bình tĩnh, đừng vội”. Chừng đó thôi là tôi hiểu được lời nhắc của mẹ. Hiện tôi ưu tiên tập trung công việc. Những thứ khác, tôi tin rằng sẽ đến theo cách tự nhiên.
Tân Cao

