Các nghệ sĩ Thảo Vân, Ngọc Lan, Bích Hằng, Hoài An, Hương Giang cùng có một hành trình không dễ dàng: Làm mẹ đơn thân, một mình nuôi con trưởng thành và lặng lẽ đi qua những khoảng trống riêng tư.
Sau thăng trầm, họ chọn nhìn về phía trước, giữ sự lạc quan và nghị lực để sống trọn vẹn với lựa chọn của mình.
VietNamNet xin giới thiệu loạt bài chân dung những nữ nghệ sĩ bền bỉ với nghề qua năm tháng. Không cần hào quang hay danh hiệu, họ vẫn giữ tình yêu với nghệ thuật và được công chúng yêu mến bởi chính sự tận tâm với nghề.
Nghệ sĩ Ngọc Lan sinh năm 1970 tại Vĩnh Long. Chị tốt nghiệp Trường Đại học Sân khấu – Điện ảnh TPHCM, từng hoạt động tại Trung tâm Văn hóa quận 5 và tham gia sân khấu tấu hài. Năm 1997, chị đóng phim truyền hình Bình minh châu thổ.
Với lối diễn tự nhiên, chân chất, Ngọc Lan ghi dấu qua Cô thư ký xinh đẹp, Mua láng giềng gần, Tay chơi miệt vườn, Nhà có 5 nàng tiên, Tam nam vẫn phú…

Sau ly hôn năm 2016, Ngọc Lan làm mẹ đơn thân, một mình chăm lo con gái. Suốt 10 năm qua, nữ nghệ sĩ miệt mài trên phim trường, sân khấu, bền bỉ với công việc đã gắn bó hơn 30 năm.
Không danh hiệu, giải thưởng, chỉ mong khán giả nhớ mặt
– Tuổi 56, Ngọc Lan vẫn miệt mài làm nghề. Ngoài câu chuyện mưu sinh, còn điều gì chị mong mỏi lúc này?
Tuổi này, tôi không chờ đợi điều gì lớn lao. Tôi mong có sức khỏe để đi làm, được giao những vai diễn phù hợp để bám trụ với nghề.
Hơn 30 năm gắn bó, tôi ngẫm lại cứ sống nhiệt huyết, làm nghề chân chính Tổ cũng đãi. Nhiều khi vừa hết tiền lại có người gọi đi làm. Nghề này khó giàu, đủ sống và không phải phụ thuộc vào ai. Tôi quen tự gói ghém có bao nhiêu tính toán trong khả năng. Miễn còn sức khỏe, còn được làm nghề là vui.
– Nhiều khán giả lâu nay ấn tượng gương mặt, giọng nói nhưng không nhiều người nhớ tên Ngọc Lan. Điều này có khiến chị chạnh lòng?
Ngày trước có người thậm chí hỏi tôi có phải Việt Hương không, giờ lớn tuổi hơn lại có người gọi là Tuyền Mập. Tôi chỉ cười đáp: “Cha mẹ đặt cho cái tên đẹp vậy mà sao mọi người không nhớ!”. Thật ra có lúc tôi chạnh lòng chứ. Nghệ sĩ ai chẳng muốn khán giả nhớ tên. Chợt tôi nghĩ: Thôi người ta nhớ được là đã vui rồi.
Có lần tôi đi chợ Bà Chiểu trùm mặt kín mít. Anh bán mực nghe giọng, nghi tôi là Ngọc Lan bảo mở khẩu trang ra xem, nếu đúng sẽ bớt 50 nghìn. Tôi thực hiện theo và anh nhận ra vỗ tay mừng rồi xin chụp ảnh cùng. Vài khoảnh khắc đời thường như thế khiến tôi thấy bao năm làm nghề không vô nghĩa.


– Không giải thưởng, không danh hiệu, điều giá trị nhất với chị sau ngần ấy năm hoạt động là gì?
Tôi chưa bao giờ buồn vì là diễn viên phụ hay bị gọi là hạng B, hạng C. Tôi nhớ anh Thành Hội từng nói: “Không có diễn viên dở, chỉ có người diễn viên không biết cố gắng”. Vai lớn hay nhỏ không quan trọng, miễn làm hết sức và để lại được một chút gì đó trong lòng khán giả là đủ tự hào.
Có những nghệ sĩ cố gắng để có huy chương để được xét danh hiệu NSƯT, NSND. Còn diễn viên tự do như tôi cứ nay đây mai đó chẳng mấy khi có thời gian đứng yên một chỗ.
Về vùng quê, bà con sau giờ diễn dúi cho tôi cái bánh tét, bánh ú, bịch trái cây. Họ kể vanh vách từng vai diễn của tôi như bà Tươi trong Tam nam vẫn phú, bà Quý trong Tay chơi miệt vườn… có người chỉ nói một câu: “Cô đóng vai đó xem hay quá!” mà tôi vui cả quãng đường về.
Nỗi đau khi đổ vỡ, không còn nghĩ đến hôn nhân
– Chị cười nhiều và giữ tinh thần lạc quan, kể cả khi nhắc về đổ vỡ hôn nhân. Nụ cười ấy là sự nhẹ lòng hay một cách để chị giấu đi tổn thương?
Tôi cười không phải lúc nào cũng vì vui nhưng càng không để che giấu nỗi buồn. Tôi buồn đủ rồi. Bây giờ vui thì cười, gặp chuyện không vui đối diện giải quyết. Tôi còn con, công việc, cuộc sống phía trước nên không thể đắm chìm chuyện cũ.
Tôi và ông xã ly hôn năm 2016, đến nay tròn 10 năm. Thời gian đầu chông chênh, nhất là khi tôi vừa phải lo cho con, vừa tự gây dựng lại cuộc sống.
Thời trẻ, tôi đi làm kiếm được bao nhiêu tiền đều dồn vào căn nhà 2 vợ chồng mua chung. Đến lúc chia tay, giấy tờ nhà đứng tên chồng. Tôi đấu tranh chuyện căn nhà suốt 2 năm. Có lúc không biết hai mẹ con rồi sẽ ở đâu.

– Mất bao lâu để chị khép lại vụn vỡ để ổn định cuộc sống 2 mẹ con?
Gần 3 năm sau ly hôn, 2 mẹ con tôi vẫn ở nhà thuê. Tôi chuyển nhà tới 4 lần, có nơi ở 1 thời gian ngắn lại dọn đi. Cuối cùng chồng cũ chịu bán nhà và trả lại phần tiền cho tôi. Nhờ khoản đó, tôi mua được căn chung cư ở Nhà Bè, 2 mẹ con sống tới giờ gần 7 năm.
Con gái tôi lúc đó mới 10 tuổi, học lớp 5. Thấy con áp lực vì chuyện cha mẹ nên tôi cố gắng đồng hành, đưa bé du lịch, làm mọi cách để con vượt qua.
Hôn nhân đổ vỡ tất nhiên có đau và tổn thương song với tôi lúc ấy, tiền bạc mới là thứ nặng nề nhất. Chuyện hôn nhân, tôi đã chịu đựng 13 năm nên quen với việc tự gói ghém mọi thứ vào lòng. Hai mẹ con cứ thế mà đi qua năm tháng khó khăn nhất.
– Con gái hiểu mọi khó khăn chị trải qua?
Con từ nhỏ sống cùng nên đã biết mẹ trải qua những gì. Hai mẹ con vì thế giống bạn bè hơn là mẹ con bởi gặp bất cứ chuyện gì con đều có thể chia sẻ với tôi.
Tôi chưa bao giờ than thở hay nói xấu cha của con. Tôi chỉ nói với con rằng cha có điều chưa tốt với mẹ, còn bản chất là người có nhiều điểm tốt. Tôi không muốn con phải đứng về phía ai hay mang tổn thương của người lớn.
Con gái tôi lớn lên trong hoàn cảnh đơn chiếc nên hiểu chuyện khá sớm. Càng lớn, con càng chững chạc, biết mẹ đi làm vất vả nên nhiều chuyện tự thu xếp, không muốn tôi phải bận tâm. Nhìn con như vậy, tôi vừa thương vừa thấy mọi vất vả ngày trước đều đáng.


– Sau những năm tháng luôn phải vì con và vì cuộc sống, chị giữ lại điều gì cho mình?
Tôi giờ sống thoải mái hơn xưa. Cuối tuần tôi hẹn bạn bè đi cà phê, thỉnh thoảng có chuyến du lịch 1-2 ngày, sắp xếp được tôi đều tham gia.
Ngày nghỉ tôi chỉ ở nhà xem phim, dọn dẹp, đi chợ, nấu một bữa cơm ngon. Với tôi như vậy đã là tận hưởng cuộc sống rồi.
Con gái đôi khi thấy mẹ chỉ ở nhà nên giục tôi ra ngoài gặp gỡ, kết thêm bạn mới cho vui. Dẫu vậy, tuổi này tôi không còn nhu cầu tiệc tùng náo nhiệt. Cuộc sống hiện tại cứ bình bình, êm đềm như vậy là đủ.
Điều tôi quan tâm nhất lúc này là con gái. Tôi mong bé tốt nghiệp, có một công việc ổn định, tự đứng vững trên đôi chân của mình. Khi con trưởng thành và có cuộc sống riêng, tôi mới thật sự dám tính đến chuyện nghỉ hưu.
Clip nghệ sĩ Ngọc Lan chia sẻ
– Với người từng đổ vỡ, hôn nhân đôi khi là nỗi ám ảnh, còn chị thì sao?
Tất nhiên ai bước qua đổ vỡ đều có tâm lý sợ sệt, tôi không ngoại lệ. Có thời điểm chỉ cần tôi nghĩ đến chuyện tình cảm là thấy mệt, thậm chí không muốn đàn ông nhìn hay bắt chuyện.
Dần tôi ngẫm điều đáng sợ không phải yêu hay kết hôn mà là bước vào một mối quan hệ khiến mình đánh mất sự bình yên.
Một tổ ấm hạnh phúc, con cái được sống đủ đầy tình cảm cha mẹ là điều tuyệt vời. Một người mẹ đơn thân như tôi nuôi con thực sự rất cực chứ chẳng sung sướng gì.
Chỉ là khi hôn nhân không còn phù hợp, mâu thuẫn kéo dài đôi khi phải biết dừng lại. Không phải muốn sống thoải mái hay ích kỷ với bản thân, mà có những lựa chọn buộc ta phải chấp nhận.

– Chị còn đủ niềm tin với tình yêu lúc này, sau những giông bão đã qua?
Chuyện tình cảm cứ để tùy duyên. Tôi có vài người bạn để gặp gỡ, trò chuyện. Tôi nghĩ đơn giản, hợp thì gần nhau hơn, không hợp thì giữ ở mức bạn bè.
Con tôi bây giờ đã lớn nên tôi không còn khắt khe về chuyện yêu đương. Tôi cứ sống nhẹ nhàng, mở lòng vừa đủ. Có duyên gặp được người phù hợp, tôi đón nhận; còn cô đơn chẳng sao.
Tôi đã đi qua năm tháng khó khăn nhất rồi, giờ chỉ mong cuộc sống bình yên. Có một người tử tế để thương là điều đáng quý, không phải yếu tố bắt buộc.
Ảnh, clip: HK, NVCC

Gần 17 năm kể từ khi bước ra khỏi cuộc hôn nhân với NSND Công Lý, MC Thảo Vân không ngần ngại trải lòng về tâm thế bình thản đón nhận mọi cơ duyên phía trước.

Tuổi 63, nghệ sĩ Trần Bích Hằng sống một mình, miệt mài bám trụ phim ảnh để trang trải cuộc sống. Điều khiến chị day dứt nhiều năm không phải những mất mát riêng mà là quãng thời gian không thể ở bên các con đủ nhiều.